Jan 28 2008

Back from Paris

Thế là tối qua đã quay lại Anh sau 5 ngày vất vả sớm tối ở Paris. Salon International De Lingerie là một thành công lớn. Mình model cho Rósy. Một ngày 6 show, sáng nào cũng 7 rưỡi sáng có mặt để trang điểm và làm tóc.

Đồ ăn ở Paris thì khỏi chê. Mình ngày nào cÅ©ng mê mẩn các loại bánh mì, jambon etc. và các loại bánh ngọt…những thứ mà France rất nổi tiếng thế nên việc cố gắng ăn uống Ä‘iều Ä‘á»™ để giữ người thật vất vả hÆ¡n mình nghÄ©.
Cả show có má»—i mình là từ London bay qua, còn lại đều là các người mẫu ở Paris nên “áp lá»±c” cÅ©ng nặng hÆ¡n …để London khỏi “xấu hổ” vì mình chứ.

Model ở Paris khá đồng đều về vóc dáng, và rất cao nữa. Mình cao 1m75 mà đứng với các cô cứ lọt thỏm. lol

Show vô cùng sexy và fun, tiếc là mấy hôm nữa mấy photographer má»›i gá»­i ảnh họ chụp cho mình nên trÆ°á»›c mắt upload tạm mấy ảnh do mấy chị Make up artist chụp để “báo cáo” vá»›i mọi người. Mình chụp ít ảnh vì cả ngày cứ chạy qua chạy lại nên ….quên, vả lại mình ít chụp ảnh khi làm việc, vì mình thấy cứ không được professional lắm. Đi làm việc chứ có phair hý há»›n Ä‘i chÆ¡i Ä‘i diá»…n lần đầu đâu… NhÆ°ng nghÄ© thế nào mẹ ở nhà cÅ©ng muốn xem ảnh lắm, nên mình cố nhờ chụp vài cái gọi là Hì hì…. Client rất hài lòng vá»›i mình và nói sẽ book mình cho nhiều show diá»…n sau nữa. Mình cố gắng học lỏm chút tiếng Pháp. Các bạn người mẫu rất nhiệt tình để cho mình khỏi …lạc lõng. Các make up artist và hair stylist thì luôn miệng nói “Rất hân hạnh được làm việc vá»›i cô. You’re super super pretty” lol

Ngày nào cũng vậy, về đến khách sạn là mệt rã rời nên chẳng đi đâu chơi được. Đến tối thứ 7, mình và Maddy, cô bạn mới quen, đi ra quận 13 ăn Phở và Bánh cuốn. Maddy rất thích, và mình thì giải tỏa được sự thèm ăn đồ Việt.
Đúng là đi đâu cũng vậy, vẫn nhớ đến đồ ăn VN.

Tối qua vừa đến St Pancras, mình và Mèo (đến đón, mua chuối và táo nhÆ° anh “nuôi” đến cho mình ăn) vá»™i vã quay về Troxy theatre để mình kịp xem bé Jasmine hát.

Jasmine hát rất hay và diễn cảm, vô cùng xinh đẹp nữa trong bộ váy satin màu xanh. Em bé mình xinh đẹp nhất đêm diễn (không phải tự khen gà nhà đâu nhé)

Mình cũng đóng góp một tiết mục và gặp bao nhiêu bạn bè cũ mới, rất vui.

Về đến nhà Mèo đã chuẩn bị nến, hoa và chocolat để đón mình. Thật ngọt ngào! Mèo massage vai cho mình trong lúc mình kêu ca mệt mỏi. Hai đứa cứ ngủ ngủ thức thức cả đêm.
Thật tuyệt vời khi đã về nhà, sau một tuần làm việc xa.
Tạm biệt Paris….tuần sau nữa sẽ quay lại…

Au revoir!!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket


Jan 22 2008

Gotta Pack

I am off to Paris tomorrow for 5 days for Lingerie International Show. I know it will be damn hard work but at the same time, will be a lot of fun!

I did a shoot outside of London today, for lingerie also so it has worked out right since I have been tonning up my body for the other shows.
I will then be back to London in the evening of the 27th and hopefully will be able to rush to the student Voice Up contest to sing as a guest. It’s always nice to be able to give something back to the community.

Take care everyone! I’ve gotta pack!!!

In the mean time, if anyone in Paris is willing and free to take me out and around in the evening (cos that’s when I don’t have to work lol), give me a call at the hotel 0155006868
ask for Miss Vu room 426
Love x


Jan 17 2008

Die Another Day

Mấy hôm nay tự nhiên hay nghe bài này. Mình không phải big fan của Madonna. Tuy nhiên, tự nhiên ngồi trên underground nghe bài này thấy cool.
Thế là tự tưởng tượng mình trong video clip bài này! Sau này nhất định sẽ cover bài này nếu có dịp.
Vài ngày này đang điên đảo xin visa qua Paris, lắm bực bội nhiều phiền phức. Hy vọng mọi việc sẽ suôn sẻ để mình còn bay nhảy nơi Paris hoa lệ. lol

Mình rất vui khi má»—i lần mình viết về những suy nghÄ© của mình, có nhiều bạn đồng cảm, chia sẽ cÅ©ng nhÆ° đồng tình vá»›i mình. …Cảm thấy cuá»™c sống mình, tuy chÆ°a làm được gì to tát, nhÆ°ng cÅ©ng có chút ý nghÄ©a.

Càng lớn, mình càng cảm thấy mình sao nhỏ bé quá và yếu ớt quá. Cuộc sống thì khó khăn và phức tạp quá. Ngày bé, chúng mình ai cũng có bố mẹ chăm sóc cho. Chúng mình cứ nghĩ bàn chải đánh răng tự có đó, cơm cứ đến bữa là hiện ra, quần áo mình cứ tự nhiên có mà mặc; nóng khắc có quạt/máy lạnh, lạnh khắc có sưởi.
Giờ phải tự tạo dựng cuộc sống riêng của mình, thấy sao mà lắm thứ phải lo. Lo thì già người đi, nhưng nhắm một mắt mặc kệ nó đấy thì nó cũng có tự giải quyết đâu.
Đành phải mầy mò. Nhiều khi tủi thân, chỉ mong mình bé lại!
Tội nghiệp Mèo, Mèo cố gắng lo cho mình, nhưng tất nhiên mình không thể ỷ lại Mèo, Mèo cũng như mình, ít tuổi, thiếu kinh nghiệm, đang ở những bước đầu tạo dựng sự nghiệp.
Thế nên, hai đứa đành lo cho nhau vậy. Vui được tí nào thì cứ vui chứ sau này già nua đi thì thiết gì nữa. Mình vẫn hay nói đùa thế!

NhÆ°ng mà già nua thì lại có nhu cầu của già nua chứ nhỉ. Lúc đấy phải mua kem chống nhăn này, Ä‘i tập Yoga này, ăn đồ organic này, mặc áo lông thú này, Ä‘eo nhẫn vàng này..Hì hì…mình Ä‘ang tả má»™t bà già vừa healthy vừa hãnh tiến thì phải.
Hy vọng mình không một ngày nào đó tích lũy vàng ta và mặt ngọc rồi beo béo mặc bộ đồ bộ, lông mày kẻ đen xì.
Nghe thì buồn cười nhỉ, nhưng mình nhớ hồi học cấp 3 mình cũng từng tuyên bố, không bao giờ rời bỏ cái ba lô và đôi giày thể thao to kếch xù. Rồi mình không hiểu nổi sao các cô lại xúng xính cao gót với túi tiếc, vừa bé chẳng đựng được cái gì, vừa đeo lủng lẳng vướng ở vai.

Thế mà bây giờ mình thành má»™t “cô” rồi đấy. Chẳng mấy chốc thành bà.
Ôi ôi thật đáng sợ, không phải tuổi già, mà là hình ảnh bà béo đồ bộ mắt kẻ đen!

Ha ha, đọc lại những gì mình viết thật lố bịch. Thôi kệ, thỉnh thoảng nhí nhố chút cho thoải mái chứ ủ rũ ngẫm sự đời mãi sao được!
Mèo béo mau về đây đấm lưng cho chị!!! Mèo béo ới ới!!!!!!!!!!!!!


Jan 14 2008

Anger Management

Dạo này mình dễ nổi nóng quá. Thật là không dễ chịu chút nào, cả cho mình lẫn cả cho người khác. Thực sự mình nghĩ mình khó kiềm chế cơn giận của mình.
Nhìn chung, mọi người vẫn nhìn nhận mình là hiền lành dá»… tính. Nói chung là xuề xòa ok. Thế nên nhiều khi mình bảo mình “nổi Ä‘iên” mọi người không tin. Bạn thân của mình tá»± hỏi “không hiểu lúc Ly nổi Ä‘iên thì thế nào nhỉ?”

Mình nóng nảy và thiếu kiên nhẫn. Mình nhìn sự việc dưới hai màu trắng đen. Mình không thích những lỗi lầm cũ bị lặp lại, dù chỉ là nhỏ. Mình luôn muốn mọi việc diễn biến như mình dự định.

Mèo có năng khiếu làm mình nổi nóng. Mèo dễ thương lắm, nhưng cũng đáng ghét lắm. Vì Mèo tính giống mình. Cả hai đứa đều nhạy cảm và dễ nóng đầu.
Nhưng Mèo nóng một lúc rồi quên ngay, Mèo nóng một thì mình nóng 10.
Cái này chắc do “di truyền” từ Ba, tất nhiên, đây là nhược Ä‘iểm chứ chẳng hay ho gì, mình biết thế! Mình làm nhiều người “ngại” vì tính tình quá bá»™c trá»±c và vì mình nói thẳng ra suy nghÄ© của mình. Ngày còn học đại học, Ä‘i làm part time, không thiếu những lần mình “tay đôi” vá»›i manager vì mình cho rằng mình làm việc rất tốt và mình chÆ°a được đối xá»­ chính đáng.
Sau này hai người thành bạn, boss cÅ©ng nói, công nhận mình là 1 trong những người giỏi nhất, nhÆ°ng ông ấy cÅ©ng “ngại” mình quá. Được cái mình nói rồi thì thôi chứ không để bụng.

Em bé thời Ä‘i học A level bị thằng bạn trêu trọc. Mình nổi giận “má»›m lời” cho bạn trai mình gọi Ä‘iện thoại đến mắng cho thằng cu đó má»™t chập. Chắc nó nghÄ© mình dọa nó. Còn mình thì chẳng nghÄ© là mình dọa má»™t chút nào.
Nói theo cách nôm na thì “Còn tái phạm thì đừng trách tao là ác!”

Nói chung, mình nghĩ, sống phải biết điều, kính trên nhường dưới, cư xử sao cho phải đạo. Nhưng rồi, cũng không thể nằm dài ra để cho thiên hạ đi qua mặt được.
Mình tốt với những người tốt, giúp đỡ những người cần sự giúp đỡ, chân thành với những người chân thành, hào phóng với những người xứng đáng.
NhÆ°ng tuyệt nhiên, nếu đã có sá»± lợi dụng, ghen tỵ, nhỏ mọn đố kỵ, xấu tính, mÆ°u cÆ¡…thì nhất định…đừng hòng!

Gần đây có người đã từng và vẫn Ä‘ang nói xấu sau lÆ°ng mình muốn add mình làm Friends ở Facebook. Mình phì cười “Nó nghÄ© mình là ai nhỉ?”
Ấn nút “Deny”, mình đẩy nó xuống dÆ°á»›i cùng của bá»™ nhá»› mình. Ra khỏi được thì tốt, nhÆ°ng phiền ná»—i thỉnh thoảng nó lại gián tiếp làm phiền mình.

Em họ mình bảo “Chị Æ¡i em thấy ở Friendlist của chị trên 360 có đứa chuyên Ä‘i nói xấu chị. Chị xóa nó Ä‘i!”, rồi nó lại bảo “Mà thôi, cứ để nó đấy, hÆ¡i đâu. Hàng ngày nó đọc về chị vá»›i cuá»™c sống chị hạnh phúc cho nó ngồi đó mà nhỏ mọn vá»›i những đố kỵ nhỏ nhoi của nó!”
Mình nghĩ cũng đúng!

Mèo kể chuyện, Mèo có người bạn ở đại học luôn muốn được chơi với 1 nhóm khác rất nổi trong trường, rồi bị những người kia biến thành trò đùa, cậu này khóc lóc viết giấy tuyệt mệnh và ra bờ sông.
Mèo trông đợi một sự thông cảm của mình.

Mình cười nhạt bảo, mình cảm thấy thương hại cậu ta.
Thứ nhất, cậu ta là người quá pretentious (thích nhứng thứ hào nhoáng giả tạo), luôn được len mình vào đám những người được cho là cool, những người không coi cậu ta ra gì. Trong khi đó những người bạn tốt, những người đã hốt hoảng lao đi tìm cậu ta khi nhận được tin nhắn thì cậu ta không trân trọng.

Thứ hai là cậu ta quá “dá»­ng mỡ”, khi được gia đình cung cấp cho đầy đủ, học hành sung sứơng, chẳng phải lo toan làm lụng. Cậu ta thừa thời gian để lo lắng vẩn vÆ¡ trong khi những Ä‘iều và những người có giá trị trong cuá»™c sống thì cậu ta không làm và không nhận ra.

Những người như vậy không đáng thương mà đáng giận, nếu có chuyện gì xảy đến, vì họ bạc nhược, yếu đuối và ngốc nghếch.

Những lần ngã phải làm mình cứng cáp hơn chứ không thể quật đổ mình. Dù chuyện gì xảy đến với mình, mình cũng phải lạc quan, vì trên cuộc sống co nhiều vấn đề và nhiều người khó khăn hơn mình.

Nếu cuộc sống của bạn là một nửa cốc nước, đó là nửa cốc nước đầy chứ không phải nửa cốc nước vơi.

Lạc quan lên Ariel nhé, các bạn nhé!


Jan 10 2008

Keeping Fit

Rain rain and rain. It’s been such a grey grey day. I am off at home and managed to catch up with lots of friends which is good.
But then my shoulders ache because I have not been on the computer intensively for such a long time.
Also, I have been training with my “personal trainer” for a couple of days to tone up my thighs and bum before I head of to Paris to do Lingerie shows. Fingers crossed that I will have all the documents sorted out in time.
Kittie was pretty mad when I mentioned I will try to tone up and lose 1 or 2 kilos. He said “Why do you need to lose weight? Who told you? Is she mad? Yor’re perfect”
I laughed a lot when I saw his strong reaction. “I just want to tone up, that’s all. It’s Paris you know? I want myself to be even more perfect. Won’t want to go there and humiliate myself”

And so next day he went and made lots of fattie food and forced me to eat. I “cried” in despair “It’s not fair! I am trrying to eat in moderation and you force me to eat loads”.
Kittie then got the signal “I am being serious”

So have been training, not much but feeling good. I’ve never excercised and yes i have been very fortunate to have to form I have and eat as much as I want.
But as I am getting a bit older every year, I thought I would put in more effort to stay fit, active and healthy because damn it, I plan to stay HOT HOT HOT even when I am a mum, a grandmother or in my coffin (imagine, people would passby this sleeping-forever-old lady and say “Such a beautiful lady!” Ha ha)

What else….the industry has not picked up yet since new year so I am getting a bit impatient. Kittie made me mad today so I deleted him as my boyfriend in relationship status.
So anyone who saw that and thought I was heart broken, I am not, I was just mad! I am childish like that lol

Anyway, hope everyone have been having a busy and active week. Take good rest for the weekend!
Love,
PA xxx


Jan 9 2008

Mèo Bé Vắng Nhà

Mèo bé phải Ä‘i về Islay có việc gia đình 3 ngày, phải rời London về nhà mẹ Mèo từ tối thứ 7. Mình bận không Ä‘i theo được thế là lúc “chia tay”, hai đứa quyến luyến vô cùng. Hai đứa này đúng là xa nhau thi` nhá»› thì thÆ°Æ¡ng, gần nhau thì lại “chí chóe”, mình nghÄ©.

Mèo nÅ©ng nịu “Giá nhÆ° có Sóc Ä‘i cùng. Mèo ghét phải xa Sóc lắm”
Thế là Mèo đi, cứ chốc chốc lại điện thoại để báo tình hình đi đến đâu rồi, làm gì rồi, thương lắm. Mình ở nhà tranh thủ đi làm, đi chơi, gặp bạn bè. Vì bình thường Mèo ở nhà, hai đứa làm gì cũng làm với nhau, chẳng lúc nào rời ra để làm việc riêng.

Tối chủ nhật, mình rủ anh Hoàng Anh Ä‘i ăn đám cÆ°á»›i anh Tùng Lá»›n. Đến nÆ¡i cÅ©ng là 9 giờ tối, vì bị lạc đường, đói meo nên phải “bồi dưỡng” liền! Mình hát tặng anh Tùng và Vân 1 bài nhÆ° đã hứa. Há»™i nhà mình Mi, Ánh, Mai, Thắng, ra đứng “chầu” để cổ vÅ©, rất vui.

Photobucket

Photobucket

Thế là hết ngày chủ nhật xa mèo. Nhớ thương bé mèo bé tí xíu người ấm ấm thường hay sưởi ấm cho mình. Mình mang em gấu cho vào lò vi sóng quay 3 phút rồi ôm đi ngủ. (Quà bà Mèo tặng Noel)

Ngày thứ hai, mình đi casting, rồi gặp các bạn Karim, Lucas và Crystal uống nước và ăn trưa. Crystal theo mình về nhà chơi và ngủ lại.
Tối mấy đứa ngồi xem The Others, uống rượu vang trắng và tâm sá»± “cuá»™c đời, tình bạn, tình yêu” rất buồn cười.
Thế là đêm thứ hai, có Crystal thế chỗ mèo sưởi ấm cho mình. Mèo gọi điện thoại kêu nhớ thương rất tội. Mình cũng nhớ Mèo. Thỉnh thoảng xa nhau làm tình yêu tươi mới, cũng tốt chứ sao!

Ngày thứ 3, mưa rầm gió bấc, hội mấy đứa ngồi nhà xem ti vi, chầy ra ăn uống rất nhiều. Mèo lên đường rời Islay từ sáng sớm về với mình.
Hết ăn uống, 3 đưa lôi nhau ra tập thể dục rèn luyện cơ thể rất vui. Anh H Anh và Crystal xúm vào giúp mình.

Mình nấu ăn tối, Mèo về đến nơi. Hai đứa ăn tối chuyện trò bù đắp mấy ngày xa nhau.

Sáng nay, Mèo chuẩn bị Ä‘i làm sá»›m, ngồi cạnh giường ngắm nhìn mình rất lâu. Mình chợt choảng tỉnh mở mắt cười vá»›i mèo…


Jan 4 2008

Tôi là ai

Hôm nay đi về, mệt ơi là mệt. Mất cái áo khoác nữa chứ thế là thêm bực. Đi bộ từ ga về nhà, chạy mới đúng, vừa lạnh (vì không có áo khoác mà), lại mua ướt, thế là thêm khổ.
Mệt, bực, khổ! Tội không?!

Về nhà thấy Mèo đang hý húi nấu ăn tối. Mèo làm cá hồi hun khói trên canapé và cá hồi nướng. Mình ào vào tắm nước nóng để khỏi bị cảm nặng hơn. Hai đứa ngồi nhâm nhi ăn canapé và ly rượu vang trắng.
Mình thỉnh thoảng mới uống, mà uống ít thôi chứ uống nhiều hại da và lại còn say xỉn nữa chẳng hay tí nào.

Xong rồi hai đứa chuyển sang ăn cá hồi nướng và salad. Ăn xong mình cắt dưa honeydew ra ăn. Hai đứa ăn hết một quả. Tham nhỉ!

Ä‚n xong mình đòi Ä‘i viết Nhật Ký. Tá»± nhiên hôm nay có hứng viết lách. Chiều nay nhận được má»™t message rất đáng yêu từ má»™t em gái, nói rằng em đã tình cờ tìm thấy blog của mình và đọc về câu chuyện cuá»™c sống mình thế nào. Mình cảm thấy vui vô cùng, vì những dòng viết của mình, suy nghÄ©, cuá»™c sống của mình, vô tình đã “cảm” được những người bạn vô tình, những cuá»™c đời vô tình. Để rồi mình sẽ biết đến họ, và để rồi họ sẽ nhá»› đến mình.

Em nói “đọc những gì chị viết không có cảm giác mình Ä‘ang tò mò đọc về cuá»™c đời của má»™t người nổi tiếng, mà thấy hết sức gần gÅ©i, đồng Ä‘iệu và đáng yêu”
Mình nghÄ© “Thế mà cÅ©ng có người lại bảo cô này đáng ghét lắm, vô duyên lắm và nhạt nhẽo lắm, kiêu căng lắm và lăng nhăng lắm…..” Thế là sao nhỉ?
Ngày bé, mình vô tình luôn trở thành tâm điểm của mọi tầm ngắm dư luận trường học, cũng vì mình mình cao cao, sống quá hồn nhiên, quá tự nhiên. Mình không thích đi theo khuôn khổ, không thích gò cúi mình len lỏi giữa đám đông.
Mình giÆ¡ tay phát biểu khi có câu trả lời, nhiều má»™t chút thì các bạn tỵ rẳng “xung phong gì mà lắm thế, không để cho người khác vá»›i!”
Mình hồn nhiên mặc váy yếm , đi tất, đi ủng (thực ra do ba mẹ mặc cho mình chứ bé biết gì đâu),
thì các bạn bảo “sao mà Ä‘iệu thế? Váy gì mà nhÆ° váy đầu bếp?”
Mình tham gia văn nghệ múa hát ở trường, lần nào ba mẹ cÅ©ng đèo Ä‘i rồi quay phim chụp anh cho, các bạn lại bảo “Gì mà đú thế, hát vá»›i chả hò!”

Mình mặc áo sÆ¡ mi vá»›i quần jeans, cao hứng buá»™c túm vạt áo lại, các bạn xì xào “Ä‚n chÆ¡i chẳng giống ai”

Chặc lưỡi “Thì đã sao nhỉ?!” Vì sau ti tỉ những định kiến, những cách nhìn đánh giá, mình vẫn là mình, mình sống có nhân bản, kính người trên, nhường người dÆ°á»›i, mình chẳng làm hại gì đến ai, mình làm gì mặc kệ mình chứ!” :p
Thế là mình cứ bất chấp, mình cứ sống, cứ hồn nhiên, cứ kiêu hãnh ngẩng cao đầu vì “ai yêu mình sẽ hiểu mình và ai hiểu mình sẽ yêu mình” còn những người khác thì…..biết đâu mà lần??!

Thế rồi mình nói chuyện vá»›i Mèo về “bức xúc” về má»™t số giá»›i trẻ học tập lối sống phÆ°Æ¡ng tây má»™t cách khập khiá»…ng, vô tình hay cố ý bị đẩy vào lối sống không tôn trọng giá trị bản thân mình, giá trị nhân bản, tôn trọng giữa con người vá»›i con người. Thá»±c sá»± mình thấy buồn, cảm giác rằng giá trị gia đình, tình yêu, cuá»™c sống ngày càng bị đánh mất. Thay vào đó là tiền bạc, của cải vật chất và những “mối tình” má»™t đêm.

Mình không muốn đánh giá cũng không muốn tỏ ra coi thường. Mình chỉ buồn thôi, vì mình có nhiều niềm tin vào con người và cuộc sống.

Mình mong các bạn trẻ hiểu ra rằng, mình sống theo cách mình muốn và mình nghĩ. Nhưng trước tất cả những điều đó, mình phải học được giá trị của nhân cách con người mình.
Mình làm những điều mình cảm thấy đúng, thấy yêu thích và say mê, chứ mình không làm vậy vì người khác cũng làm vậy, do báo chí phim ảnh bảo vậy là cool.

Có thế mình má»›i có thể tá»± tin, kiêu hãnh ngẩng cao đầu mà nói “Tôi là cô gái và chàng trai đầy mạnh mẽ, linh hoạt và cá tính của thế ká»· 21″


Jan 3 2008

This year

My New Year Resolution is to work much harder and achieve more, much more than last year cos looking back I feel I could do more.

As for my outter self, I am gonna take care of myself more and determined to look more beautiful. (Don’t know what my “break down” plan is yet but I’ll get there.

As for my inner self, I am gonna be more happy and more content with what I have and who I am with; I will rule out all distractions that have been on my way.

As for my friends, I will reply more to your message, calls, emails because I always know I have the bestest friends I could ever ask for.

As for my family, I will try to spend more time with you, I will call you more and remembering your birthdays; I’ll be home soon.

As for my Kittie, I am gonna be more patient and understanding toward you and I’ll be less dominant. I will let you wear the trousers more now.

As for the woman in me, I am gonna be more mature but I won’t loose my innocence; I will be wise but I won’t stop believing; I will be strong but I’ll remain gentle, I will be tough but I am not going the be afraid to lose.
I’ll take on, every adventures that are waiting for me ahead!
It’ll be a great year!

Aslo

HAPPY BIRTHDAY TO MOM!!! LOVE YOU LOTS LOTS LOTS!!!!

Photobucket

Photobucket


Jan 2 2008

Năm Mới!

Thế là hôm nay đã chấm dứt các ngày lá»… tết triền miên. Tháng 12 hình nhÆ° là tháng “ăn chÆ¡i” thì phải.
Mở đầu là Noel ở nhà mẹ Mèo. Mấy đứa đến từ ngày 24, ở đến 27 mới về, ngày nào cũng ăn từ sáng tới tối. Sáng thì trà bánh, một chốc lại trà bánh, rồi ăn trưa từ 2 giờ trưa đến 7 giờ tối nên thành cả bữa tối luôn. Sau đó lại lai rai kẹo bánh. Ăn nhiều đến phát mệt cả lên.
Noel năm nay thật vui vì mấy đứa được hưởng chút không khí gia đình sum vầy.
Mẹ Mèo vô cùng ngọt ngào và chu đáo. Bà Ngoại Mèo đã 86 tuổi, dá»… thÆ°Æ¡ng vô cùng. Bà chăm chú ngồi nhìn mình Ä‘an khăn cho Mèo, vừa thấy mình đứng lên để Ä‘i sấy tóc, bà vá»› lấy que Ä‘an và cuá»™n len Ä‘an nhoay nhoáy. Rồi mắt trÆ°á»›c mắt sau bà hỏi Đốm “Hà Anh sắp quay lại chÆ°a? Liệu nó có nhận ra sá»± khác nhau không nhỉ?”
Đến lúc mình quay lại đã thấy bà ngồi ngay ngắn như không có chuyện gì xảy ra. Buồn cười thế!
June và Alan, bạn mẹ Mèo cũng đến chơi. Mấy đứa được tặng bao nhiêu là quà giáng sinh đến hôm 27 mẹ Mèo phải chở ô tô về chứ sợ loay hoay đi tàu chắc không cầm xuể.

Mèo đã băn khoăn chuyện quà Giáng Sinh cho mình từ suốt mấy tháng. Mèo vốn chu đáo mà!

Món quà 1: Là hai đôi tất len dài. Mấy hôm mình cứ kêu ca là nhất định phải mua tất mới, vì mùa đông mình hay mặc váy mà, nên đi tất len dài là diều cần thiết lắm.
Mèo kể vào cửa hàng, đầu tiên là chọn độ dài ngắn, sau chọn chất liệu, rồi chọn màu sắc và design ra sao, nghe tâm huyết lắm, làm hai chị em Ly Đốm cười bò.

Món quà 2: Là chiếc mũ leopard print mà lâu lâu mình thử ở Boutique gần nhà. Hồi đấy không mua vì mình cảm thấy bỏ nhiều tiền để mua một cái mũ thỉnh thoàng mới đội thì không bõ lắm. Mặc dù nhìn nó cũng cool, có thể nếu mặc với áo lông thú thì thành kiểu sang trọng, nếu mặc với jeans thì thành funky.
Hôm đấy thấy Mèo hâm cứ xì xầm với cô bán hàng. Hóa ra là để dành bất ngờ cho mình đây!

Món quà thứ 3: Là đôi dép đi trong nhà màu hồng bông xù. Cũng vì mình hay thức dậy buổi đêm, Mèo luôn sợ mình đi lại trong nhà bị lạnh.

Món quà thứ tư là cuốn sổ cầm tay màu hồng của Luella bên trong có bản đồ London AZ. Món quà này làm mình cảm động ứa cả nước mắt. Là tại vì mình cứ hay nói là đã mất quyển cũ phải mua mới. Mà đối với công việc mình thì quyển bản đồ London là phải có.

Đấy, thay vì năm ngoái Mèo tặng mình lọ Ä‘á»±ng nÆ°á»›c hoa mang theo bằng bạc hình trái tim (trong khi mình chẳng mang theo người nÆ°á»›c hoa bao giờ), vá»›i con mèo bằng bông Edmond hát ti tỉ bài Jingle Bell mà sau mình phải giấu Ä‘i không anh Bình flatmate cứ tí toáy nghịch làm mình Ä‘iếc tai…thì bây giờ Mèo cÅ©ng đã biết quan sát và biết mình thích gì, cần gì đấy. Mèo cÅ©ng tiến bá»™ đấy chứ nhỉ!

Tết, cả há»™i bạn bè Việt Nam tụ tập. Mèo hào hứng Ä‘i mua bánh mua kẹo cả ngày. Tá»™i nghiệp Mèo lúc nào cÅ©ng lo khoản tiếp đãi chu đáo cho khách. Mèo tuy thỉnh thoảng bị lọt vào những tràng tiếng Việt liên hồi nhÆ°ng chÆ°a bao giờ thấy phàn nàn. Mặt lúc nào cÅ©ng tÆ°Æ¡i tỉnh và rất chủ Ä‘á»™ng hòa nhập vá»›i các bạn. Ngược lại các bạn mình cÅ©ng rất quý Mèo và make effort để Mèo không bị “bỏ quên”.

Photobucket

Mèo đứng nhai bánh chÆ°ng giò chả mặt sung sứơng. Các bạn bảo mèo ăn thá»­ ná»™m chân gà. Mèo gắp má»™t miếng, cắn má»™t cái rồi tá»™i tá»™i quay ra khoe vá»›i các bạn “Lần đầu tiên Mèo thá»­ ăn chân gà là mấy năm trÆ°á»›c đây cÆ¡, và cÅ©ng là lần đầu tiên Mèo nhìn thấy Hà Anh đấy!”
Mình đã buồn cười sự liên hệ giữa Chân Gà và Hà Anh.
Mèo tiếp “NhÆ°ng chân gà hồi ấy mèo ăn quắt queo lắm, chẳng ngon. Chân gà hôm nay ngon hÆ¡n”
Đấy, lại còn chân gà xưa và nay nữa. Đến là buồn cười.

Photobucket

Photobucket

Giao thừa, cả hội đứng ngắm pháo hoa từ khung cửa sổ. Pháo hoa chộn rộn khắp nơi. Uống champagne và hát vang bài hát đón chào năm mới, mấy đứa cụng ly cười vang.

Đêm qua, cơn cảm của mình vẫn chưa khỏi, Mèo đi pha thuốc cảm cho mình lụi cụi trong bếp.
Mình nhìn thÆ°Æ¡ng quá nói vá»›i Mèo vài câu tiêng việt “Thằng bé kia sao lụi cụi thÆ°Æ¡ng thế! Đi học tiếng Việt Ä‘i”
Mèo, tất nhiên chả hiểu cái gì nhÆ°ng cÅ©ng ừ ừ, gật gật ra vẻ hiểu, nói lại bằng tiếng Việt tá»± bịa cá»


Get Adobe Flash playerPlugin by wpburn.com wordpress themes